Trục chính là tỉnh lộ ĐT.725. Từ trung tâm chạy hướng thác Cam Ly, tới ngã ba Suối Vàng thấy bảng Tà Nung thì quẹo vào. Qua đèo, tới Mê Linh, rồi vào trung tâm Nam Ban.
Mê Linh giờ cũng thuộc xã Nam Ban Lâm Hà, nên đổ hết đèo là coi như đã trong địa phận.
Đèo Tà Nung nhiều cua liên tục. Sáng sớm và chiều tối hay có sương, đi ban ngày là chắc nhất. Tháng 11 dã quỳ nở vàng hai bên, đoạn này đáng chạy chậm.

Có. Tuyến qua Mê Linh, Hang Hớt rồi Phi Tô về Đà Lạt đã trải nhựa và thông. Đây là đường khác hẳn đèo Tà Nung.
Đi lối này xa hơn một chút, bù lại ít xe và cảnh khác. Ai đi Tà Nung quen rồi, muốn đổi cảnh thì về lối này.
Chừng 45 phút, quãng 25km từ trung tâm ra trung tâm. Nghe gần, nhưng là đường đèo nên đừng tính như chạy 25km đường thẳng. Cuối tuần và lúc sương xuống thì lâu hơn.
Có, mà có tới hai tuyến.
Tuyến Đà Lạt – Phú Sơn chạy từ bến xe buýt đường Mai Anh Đào, qua Khu Hòa Bình, ra Hoàng Văn Thụ, vào ĐT.725, qua Tà Nung tới Nam Ban, rồi đi tiếp Đinh Văn – Phú Sơn. Lịch công bố là khoảng 5h30 tới 19h, mười lăm tới ba mươi phút một chuyến, vé tham khảo chừng ba chục nghìn.
Ngoài ra còn tuyến buýt Phương Trang chạy Tân Hà – Đà Lạt cũng ngang qua Nam Ban. Ai ở trung tâm thì ra Khu Hòa Bình bắt là tiện nhất, cả hai tuyến đều qua đó.
Lịch giờ hay đổi theo vận hành thực tế, định đi thì hỏi lại trước cho chắc.
Được cái không phải tự lái qua đèo. Đổi lại là đi theo giờ xe, không dừng đâu cũng được.
Xe máy chủ động nhất — thấy quán đẹp thì tấp vào, thấy trời đổi màu thì đứng lại. Nhưng phải chắc tay lái, vì cua liên tục và sương xuống nhanh.
Không quen đèo, đi gia đình, mang nhiều đồ thì gọi xe. Thuê ô tô từ trung tâm Đà Lạt về trung tâm Nam Ban khoảng ba trăm nghìn; gọi qua ứng dụng thì nhỉnh hơn, tầm ba trăm rưỡi tới bốn trăm rưỡi. Giá đổi theo giờ và điểm đón, hỏi trước là chắc.
Kịp. Bốn mươi lăm phút mỗi chiều, sáng đi chiều về là bình thường. Có người ở Đà Lạt chạy qua ăn sáng rồi về, coi như đi dạo.
Mùa mưa khoảng tháng 4 đến tháng 11 thì tính lại giờ. Chiều hay mưa, đèo trơn, sương xuống sớm. Đi buổi sáng an toàn hơn.
Bốn mươi lăm phút cho một chuyến đi chơi thì chẳng đáng kể. Nhưng ai đang tính mua chỗ nào đó ở đây, hoặc dọn lên ở, thì con đường này sẽ đi cả đời.
Cái đó không tra trên mạng ra được. Chạy thử hai lần, một lần sáng sớm, một lần cuối chiều lúc sương xuống. Đi xong tự biết mình chịu được hay không.
Ở Nam Ban lên Đà Lạt cũng đúng mấy cách đó. Người ở đây coi Đà Lạt gần như phần nối dài của nhà mình — cần bệnh viện, cần sân bay, cần mua thứ gì đó thì chạy lên, xong việc lại về.
Có hai tuyến. Tuyến Đà Lạt – Phú Sơn đi từ bến Mai Anh Đào qua Khu Hòa Bình, vào ĐT.725, qua Tà Nung tới Nam Ban. Ngoài ra có tuyến buýt Phương Trang chạy Tân Hà – Đà Lạt cũng ngang qua Nam Ban. Lịch giờ nên hỏi lại trước khi đi.
Hai. Đèo Tà Nung theo ĐT.725 là lối quen, và tuyến qua Mê Linh – Hang Hớt – Phi Tô.
Kịp. Từ Đà Lạt sang Nam Ban mỗi chiều chừng 45 phút nên sáng đi chiều về được. Mùa mưa nên đi buổi sáng vì chiều hay mưa và sương xuống sớm.
Lộ trình, đặc điểm đèo và mô tả hai tuyến đường là quan sát thực địa của Namban Panorama. Lịch chạy, tần suất và giá vé xe buýt là con số công bố tại thời điểm viết — vận hành thực tế có thể đổi, nên hỏi lại trước khi đi. Giá thuê xe ghi theo khoảng tham khảo, thay đổi theo giờ và điểm đón. Bài không nêu giá đất và không giới thiệu dịch vụ vận tải cụ thể nào.
Đọc gì tiếp: