Vì một tháng chỉ lên vài lần.
Người ở hẳn có cả năm để quen với mấy thứ bất tiện. Người lên hai ngày thì không — bất tiện nào cũng ăn thẳng vào kỳ nghỉ.
Đây gần như là tiêu chí đầu tiên.
Cuối tuần chỉ có một hai ngày. Chạy gần hết quãng đường rất đẹp, tới đoạn cuối lại mất thêm ba mươi phút bò chậm né ổ gà, hoặc phải bỏ xe ngoài đường đi bộ vào một đoạn xa — cảm giác nghỉ ngơi mất sạch ngay trước cổng nhà.
Và đừng chỉ xem đường vào ngày nắng. Một đoạn đi rất nhẹ nhàng hôm nay chưa chắc còn như vậy sau một trận mưa lớn.
Mua chỗ nghỉ cuối tuần mà đi bàn chuyện gần chợ nghe hơi kỳ. Nhưng chính vì lên chơi nên mới càng cần tiện.
Nhà mình ở dưới luôn có sẵn mọi thứ, nên lên đây kiểu gì cũng thiếu vài món linh tinh. Một túi đá. Một bình gas. Ít đồ ăn. Thuốc. Cái hộp quẹt. Bịch khăn giấy. Chai tương ớt để lâu quá hạn. Hoặc đơn giản là muốn ra ngoài uống ly cà phê.
Nếu việc gì cũng phải đi xa, nhất là khi không mang xe máy theo và đường ô tô ra vào khó, thì không còn là relax nữa. Nó thành đi làm hậu cần.
Một lô cách chợ mười phút nhiều khi hợp lý hơn lô cách ba mươi phút mà đẹp hơn hẳn. Tất nhiên chuẩn bị kỹ từ dưới thì gần hay xa chợ cuối tuần vẫn tuyệt.
Thứ người ở xa hay đánh giá thấp nhất.
Phần lớn thời gian mình không có mặt. Cành cây đổ vào hàng rào. Cỏ che mất lối đi. Cổng bị bung. Điện, nước, mái che, đường vào sau mưa gió — toàn việc nhỏ, nhưng không đợi được tới lúc mình lên.
Một khu có hàng xóm ở thật, biết nhau, gọi được khi cần, đáng giá hơn vài trăm mét vuông đất cộng thêm.
Vui nhất là chuyện đi đi về về. Mình mang lên ít đồ ăn lạ lạ hay hay, còn trên này thì bơ xịn, sầu Musang King chín cây đầy vườn, cho qua cho lại. Có cái tình, có niềm vui.
Có căn nhà trên mảnh mấy nghìn mét nghe rất thích. Nhưng nếu không ai chăm mà ba bốn tuần không lên, nhất là mùa mưa, lên tới nơi là gặp đúng bữa tiệc của các thể loại cỏ.
Mùa khô thì ngược lại. Vườn hoa, cái cây mình thích, mấy cây ăn trái chạy đi kiếm chọn từng gốc chăm từng chút — rất dễ tèo nếu không biết cách chăm hoặc không có ai tưới.
Đất rộng thì vườn vẫn phải chăm, hàng rào vẫn phải kiểm, cây vẫn cần nước, cỏ vẫn cần cắt, côn trùng vẫn cần xử lý.

Trong khi thứ mình thực sự cần chỉ là một căn nhà nhỏ, một khoảng sân, một khu vườn vừa đủ, và một chỗ ngồi chơi với gia đình bạn bè — không phải cặm cụi hết cả ngày với mấy việc linh tinh.
Đây là tiêu chí tôi nghĩ ai định mua đất xây nhà nghỉ cuối tuần cũng nên nghĩ tới trước.
Trước khi lên xe rời đi, phải kiểm: bồn nước còn bao nhiêu, để lần sau lên có nước dùng liền, rủi cúp điện là không bơm được. Tắt máy bơm. Kiểm điện. Khóa cửa nhà, khóa cổng. Xem lại mái che, cửa sổ. Dọn đồ ăn còn lại, rác đem bỏ đúng chỗ. Ngó xem cây có cần tưới thêm gì không.
Từng việc không lớn. Nhưng lần nào về cũng phải nhớ một danh sách như vậy thì mình đang mua thêm việc để quản lý.
Nhà cuối tuần tốt là nhà đóng cửa đi về vẫn thấy nhẹ đầu.
Người ở hẳn có thể chấp nhận xa chợ hơn nếu đổi lại được diện tích và sự yên tĩnh. Người thích làm vườn nhìn nhiều vào nước và chất đất. Người mua để giữ quan tâm thêm chuyện pháp lý và bán lại.
Ai chỉ muốn lên chơi cuối tuần thường cần một thứ khác: đường dễ vào, dịch vụ đủ gần, có người ở quanh, diện tích vừa đủ, và mỗi lần lên không phải bắt đầu bằng một danh sách việc.
Lô tốt nhất cho người mua cuối tuần không nhất thiết là lô đẹp nhất. Là nơi làm mình dễ chịu và muốn quay lại vào cuối tuần sau.
Ngân sách bao nhiêu. Mỗi tháng lên mấy lần. Đi bằng xe gì. Thường dùng nơi này cho gia đình hay cho bạn bè.
Đơn giản, mà lọc được nhiều hơn hẳn so với việc ôm một danh sách đất thật dài rồi đi xem thật nhiều.
Đường ô tô vào tận đất, dịch vụ đủ gần, có hàng xóm ở thật quanh đó, và diện tích vừa đủ. Người lên vài lần một tháng cần ít việc phải làm hơn là nhiều thứ để làm.
Không nhất thiết. Đất rộng vẫn phải chăm, hàng rào vẫn phải kiểm, cây vẫn cần nước và cỏ vẫn phải cắt. Với người chỉ lên vài lần một tháng, một căn nhà nhỏ, khoảng sân và khu vườn vừa đủ thường dễ dùng hơn một mảnh quá rộng mà không có người chăm.
Người ở hẳn có thể chấp nhận xa chợ để đổi lấy diện tích và yên tĩnh. Người lên cuối tuần cần đường dễ vào và dịch vụ gần, vì mỗi bất tiện đều ăn thẳng vào hai ngày nghỉ.
Bài này là quan sát và phân tích từ việc đi cùng người mua đất ở Nam Ban, không phải dữ kiện đã xác nhận bằng văn bản. Các tiêu chí nêu ở đây là cách sắp xếp cho dễ nói, không phải chuẩn chung. Bài không nêu giá lô, không giới thiệu lô cụ thể, không xếp hạng khu vực. Đường vào, nguồn nước, điện và điều kiện từng thửa khác nhau, nên vẫn phải xem tận nơi và kiểm pháp lý trước khi quyết.
Đọc gì tiếp: