Nằm trong khu dân cư bình thường. Đường bình thường, không phải bê tông rộng nhưng cũng không phải đường đất. View nhìn ra vườn, ra đồi, không có gì đặc biệt để chụp hình.
Pháp lý rõ. Tách được nếu đủ điều kiện. Tổng tiền thường quanh 500 đến 700 triệu.
Loại này ít được rao rầm rộ, vì không có gì để viết cho hay. Nhưng đi xem đất ở Nam Ban thì gặp nhiều nhất.
Vì tầm tiền đó nhiều người với tới.
Lô vài tỷ thì người mua ít hơn hẳn, và phải đúng người đang cần đúng thứ đó. Lô năm bảy trăm triệu thì lúc nào cũng có người hỏi — người mua lần đầu, người mua cho con, người muốn giữ một phần tài sản.
Thêm nữa, lô bình thường không có gì phải giải thích. Sổ rõ, đường có, đất dùng được. Người mua sau nhìn là hiểu ngay, không cần nghe kể mười lăm phút.
Cái đó đáng giá hơn người ta tưởng, nhất là lúc cần bán.
Không có gì nổi bật. Đúng nghĩa.
Không có view để đứng ngắm. Không có câu chuyện để kể với bạn bè. Dẫn ai lên xem cũng khó làm người ta trầm trồ.
Ai mua vì muốn một chỗ đặc biệt sẽ thấy hụt. Ai mua để dựng nhà nghỉ cuối tuần đúng ý cũng vậy — kiểu đó phải nhìn hướng khác.
Tôi không nói loại này tốt hơn. Chỉ là nó đổi cái nổi bật lấy cái dễ.
Pháp lý trước, diện tích sau.
Người mới hay nhìn được bao nhiêu mét. Người mua lâu dài nhìn cái mình dùng được và chuyển nhượng được.
Cùng số tiền, một lô nhỏ hơn mà sổ rõ, đường có, tách được thường dễ sống hơn một lô rộng hơn mà phải giải thích nhiều thứ. Tầm tiền này tôi có ghi riêng một bài.
Và nhớ một chuyện: nếu mua xong còn phải làm đường, hàng rào, điện nước, thì bảy trăm triệu không còn là ngân sách bảy trăm triệu cho đất.
Hợp nhất với người mua lần đầu ở đây, chưa chắc mình thật sự muốn gì. Mua một lô dễ hiểu để bước vào, đi lại vài lần, ở thử vài hôm, rồi mới biết mình hợp khu nào.
Cũng hợp với người mua để dành, người mua cho con, và người muốn giữ khả năng bán lại nếu đổi ý.
Chưa hợp với người đã biết rõ mình muốn gì và đang tìm đúng một thứ cụ thể — view, hay chỗ dựng nhà, hay vườn có cây.
Tôi không tìm lô đẹp nhất. Tôi tìm lô ít phải giải thích nhất.
Không phải vì nó tốt nhất. Vì nó là lô ít phải hối tiếc nhất. Mua xong không thích thì bán lại không quá khó, và trong lúc giữ thì cũng chẳng phải lo gì.
Biết mình mua để làm gì rồi thì hãy đi tìm lô đặc biệt. Chưa biết mà đã mua lô đặc biệt thì dễ mua trúng thứ đặc biệt với người khác.
Ba kiểu lô trong ba số Brief này là cách gom lại từ những lô đã đi xem ở Nam Ban, không phải lô đang chào bán. Tôi không đại diện bên bán và không nhận hoa hồng. Điều kiện của từng thửa khác nhau — pháp lý, lối đi, quy hoạch, thế đất — nên bài không kết luận cho một thửa cụ thể; phải xem tận nơi và tra theo đúng thửa đó. Khoảng 500 đến 700 triệu là tầm ngân sách người mua thường hỏi, không phải giá chào của một lô cụ thể.