Chị Trang,
và quyết định đổi cả một nếp nhà
Chị không rời phố để trốn. Chị rời phố vì muốn con mình lớn lên khác đi.
Chuyển một mình đã khó. Chuyển cả một gia đình — chồng, con, một nếp sống — lên một thị trấn nhỏ trên cao nguyên là chuyện khác hẳn. Chị Trang đã làm điều đó, và chị nói thật cả phần được lẫn phần mất.
Trước khi lên Nam Ban, gia đình chị Trang sống ở Sài Gòn, hai vợ chồng đều đi làm văn phòng, sáng kẹt xe đi làm, tối kẹt xe về, cuối tuần quanh quẩn trong mấy khu trung tâm thương mại. Một cuộc sống mà nhìn từ ngoài không có gì để than: đủ đầy, tiện nghi, con đi học trường tốt. Nhưng chị bảo có một thứ chị thấy thiếu, mà mãi chị mới gọi được tên: con chị lớn lên giữa bốn bức tường và màn hình, gần như không biết đất, cây, hay một buổi chiều chạy ngoài trời là gì.
Ý định chuyển không đến trong một ngày. Sau một đợt con bệnh hô hấp kéo dài, bác sĩ bảo một phần do không khí, chị bắt đầu nghĩ nghiêm túc; rồi một chuyến lên Nam Ban thăm người quen làm cà phê khiến chị thấy có một cách sống khác. Chị và chồng bàn đi bàn lại rất lâu. Đây không phải chuyện thích thì làm — nó là đánh đổi cả sự nghiệp, trường lớp của con, và sự gần gũi với họ hàng ở phố.
"Tôi không muốn con tôi có một tuổi thơ tiện nghi mà trống rỗng. Tôi muốn nó nhớ được mùi đất sau mưa."
Chị thừa nhận phần khó. Chồng chị phải chuyển sang làm việc từ xa, thu nhập giảm so với trước; đứa con lớn mất một thời gian mới quen trường mới và bạn mới; cả nhà ban đầu cũng chưa có ai thân để lui tới. Chị nói nếu ai bảo chuyển lên cao nguyên là một giấc mơ màu hồng, người đó chưa từng làm thật. Có những đêm đầu chị tự hỏi mình quyết định đúng không.
Nhưng điều giữ chị vững là nhìn con. Chỉ sau vài tháng, chị thấy con thay đổi: ngủ ngon hơn, ít bệnh hơn, và bắt đầu biết chơi ngoài trời thay vì dán mắt vào máy. Với chị, đó là bằng chứng rõ nhất rằng cái giá mình trả là đáng.
Về chỗ ở, gia đình chị chọn một mảnh đất gần trường và gần chợ, có chỗ cho con chạy nhảy và trồng được ít rau, ưu tiên tiện cho sinh hoạt cả nhà hơn là một vị trí view đẹp nhưng xa xôi. Chị nói khi có con, tiêu chí chọn đất đổi hẳn: không còn là đất nào đẹp nhất, mà là đất nào sống tiện nhất cho cả nhà. Cảnh đẹp mà xa trường, xa chợ thì với một gia đình có con nhỏ là bất tiện chứ không phải lãng mạn.
Chị cũng nói thẳng một điều ít người nhắc: không phải đứa trẻ nào, không phải người bạn đời nào cũng hợp với sự thay đổi này. Chị may mắn vì cả nhà cùng đồng lòng. Chị bảo nếu chỉ một người muốn còn cả nhà bị kéo theo, thì rất dễ đổ vỡ — không phải vì Nam Ban, mà vì sự đổi nhịp quá lớn.
Bây giờ cả nhà đã quen nhịp sống mới: sáng con tự đạp xe đi học gần nhà, chiều chạy chơi ngoài vườn, cuối tuần cả nhà ra rẫy hoặc ghé mấy quán cà phê quanh vùng — một nhịp chậm mà chị từng không hình dung nổi hồi còn ở phố. Chị không nói cuộc sống ở đây hoàn hảo. Chị nói nó đúng với cái gia đình chị cần ở giai đoạn này. Và chị đủ thành thật để biết rằng "đúng cho mình" không có nghĩa là "đúng cho tất cả".
Hỏi chị khuyên gì cho một gia đình đang phân vân như chị từng phân vân, chị nói: đừng quyết vì cảm xúc nhất thời sau một chuyến đi chơi. Hãy đưa cả nhà lên ở thử, để con thử trường, để người bạn đời thử nhịp sống. Quyết định đúng cho một gia đình phải là quyết định cả gia đình cùng thấy đúng — không phải của riêng ai.