Nam Ban có đủ trường từ mầm non đến trung học phổ thông ngay tại chỗ. Y tế có trạm y tế xã và phòng khám đa khoa; cần bệnh viện thì đi Đà Lạt chừng 45 phút, hoặc xuống Đinh Văn — nơi có Trung tâm Y tế Lâm Hà và Bệnh viện Đa khoa Lâm Hà. Internet cáp quang có. Chi phí sống: 200 nghìn một người một ngày là sống khỏe. Sống bằng gì: công nhật ở đây 400 đến 600 nghìn một ngày, và việc thì nhiều.
Người tính chuyển lên Nam Ban thường hỏi về đất trước.
Đất mua lúc nào cũng được. Cái nên biết trước là ở đó sống ra sao.
Có đủ, ngay tại chỗ.
Mầm non, tiểu học, trung học cơ sở, và trung học phổ thông. Trường trung học phổ thông Nam Ban nằm trong xã. Con đi học không phải xuống Đà Lạt.
Không phải xã nào ở Lâm Đồng cũng có cấp ba tại chỗ. Nhiều nơi hết cấp hai là phải gửi con đi trọ.
Muốn trường tư hoặc trường quốc tế thì xuống Đà Lạt, chừng 45 phút. Nhiều nhà chọn cách đó và nó chạy được — chỉ là phải tính vào lịch hàng ngày.
Trong xã có trạm y tế và phòng khám đa khoa. Đủ cho chuyện thường ngày: cảm sốt, khám định kỳ, tiêm chủng.
Cần bệnh viện thì hai hướng. Lên Đà Lạt chừng 45 phút. Hoặc xuống Đinh Văn — nơi có Trung tâm Y tế Lâm Hà và Bệnh viện Đa khoa Lâm Hà.
Con số 45 phút là con số nên biết trước khi mua đất, nhất là nhà có người lớn tuổi. Và nó liên quan tới việc chọn lô: đường ô tô vào tận nơi chưa, mùa mưa đi được không.
Điện lưới ổn định.
Nước dùng giếng khoan. Mùa khô không thiếu.
Internet có cáp quang, ba nhà mạng lớn đều phủ. Gói phổ thông tầm 180 đến 200 nghìn một tháng, đủ để họp online, làm việc từ xa, con học trực tuyến.
Lô càng xa trục chính thì hỏi trước một câu: có kéo cáp tới được không. Hỏi năm phút, đỡ phiền sau này.
Cáp quang ổn, họp online được, gửi file được. Người làm remote lên đây không vướng gì về đường truyền.
Cái được nhiều hơn là chỗ ngồi. Sáng mở cửa ra là đồi. Không kẹt xe, không tiếng còi. Nhiều người lên rồi mới thấy mình làm việc tập trung hơn hẳn hồi ở thành phố.
Quán cà phê có, ngồi làm được. Chợ Nam Ban họp sáng, mua đồ ăn cả ngày trong hai mươi phút.
Cần lên văn phòng thỉnh thoảng thì Đà Lạt 45 phút, sân bay Liên Khương 35 đến 45 phút. Bay Sài Gòn hay Hà Nội trong ngày được.
Tùy người. Làm bao nhiêu sống bấy nhiêu.
Nhưng có một mốc để bám: 200 nghìn một người một ngày là sống khỏe.
Ăn ba bữa, cà phê, xăng xe, chi tiêu lặt vặt. Rau ngoài chợ tươi và rẻ — đây là vùng trồng rau. Cà phê cũng vậy, mua tại chỗ.
Đó không phải mức kham khổ. Là mức bình thường ở đây.
Đây là câu quyết định.
Công nhật ở Nam Ban 400 đến 600 nghìn một ngày. Việc thì nhiều.
Hái cà phê, làm vườn, xây dựng, chăm đất, chở hàng. Mùa vụ cần người, ngoài mùa vụ vẫn có việc. Nam Ban là vùng nông nghiệp thật, không phải vùng du lịch sống nhờ khách.
Nghĩa là cái sàn ở đây không thấp. Một người chịu làm thì không lo.
Người có nghề, có vốn, hoặc làm việc từ xa thì càng dễ. Nhiều nhà lên đây vừa làm vườn vừa làm nghề cũ — hai nguồn cùng lúc, cái nào cũng nhẹ hơn hồi ở thành phố.
Nhịp ở đây chậm hơn. Sáng chợ họp sớm, tối đường yên.
Với người tìm đúng cái đó thì không cần nói thêm gì. Với người quen nhịp thành phố thì cần một thời gian — và thời gian đó ngắn hay dài tùy người.
Cách biết chắc nhất là lên ở thử vài tuần. Đi chợ, uống cà phê, chạy xe lúc trời mưa. Vài tuần đó nói nhiều hơn mọi bài viết.
Về an ninh: khu trung tâm đông người, nhiều nhà nhìn ra đường — tự nó là một lớp bảo vệ. Đất biệt lập thì khác, đêm không đèn hàng xóm, đi vắng không ai để mắt. Nhà có trẻ con hay người già thì nên tính chuyện này cùng lúc với tính view.
Trường có. Y tế đủ dùng, bệnh viện cách 45 phút. Internet có. Sống thì không lo.
Còn lại là chuyện cái nhịp này có hợp với mình không.
Cái đó thì lên ở vài tuần là biết.
Có. Trường trung học phổ thông Nam Ban nằm ngay trong xã, cùng các trường mầm non, tiểu học, trung học cơ sở. Con đi học không phải xuống Đà Lạt. Muốn trường tư hoặc quốc tế thì xuống Đà Lạt, chừng 45 phút.
Trong xã có trạm y tế và phòng khám đa khoa, đủ cho khám thường. Cần bệnh viện thì lên Đà Lạt (chừng 45 phút) hoặc xuống Đinh Văn — nơi có Trung tâm Y tế Lâm Hà và Bệnh viện Đa khoa Lâm Hà.
Có. Ba nhà mạng lớn đều phủ, gói phổ thông tầm 180–200 nghìn một tháng, đủ làm việc từ xa và học online. Lô xa trục chính thì nên hỏi trước về việc kéo cáp.
Điện lưới ổn định. Nước dùng giếng khoan, mùa khô không thiếu. Internet có cáp quang, ba nhà mạng lớn đều phủ.
Khu trung tâm đông người, nhiều nhà nhìn ra đường — tự nó là một lớp bảo vệ. Đất biệt lập xa mọi thứ thì khác: đêm không đèn hàng xóm, đi vắng không ai để mắt.
Được. Cáp quang ổn, họp online và gửi file bình thường. Quán cà phê ngồi làm được. Cần lên văn phòng thỉnh thoảng thì Đà Lạt 45 phút, sân bay Liên Khương 35–45 phút — bay Sài Gòn hoặc Hà Nội trong ngày được.
Khoảng 200 nghìn một người một ngày là sống khỏe — ăn uống, xăng xe, chi tiêu thường ngày. Rau ở chợ tươi và rẻ. Con số thật tùy người: làm bao nhiêu sống bấy nhiêu.
Công nhật ở đây 400–600 nghìn một ngày, và việc thì nhiều: hái cà phê, làm vườn, xây dựng, chở hàng. Đây là vùng nông nghiệp thật, không sống nhờ khách du lịch. Người có nghề, có vốn, hoặc làm việc từ xa thì càng dễ — nhiều nhà lên đây làm hai nguồn cùng lúc.
Hợp với người tìm khí hậu mát (18–25°C quanh năm) và nhịp chậm. Trong xã có trạm y tế và phòng khám đa khoa; cần bệnh viện thì Đà Lạt 45 phút hoặc Đinh Văn. Nên chọn nhà gần trung tâm xã — gần chợ, gần trạm y tế, đường ô tô vào tận nơi.
Học ngay tại xã. Có đủ mầm non, tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông. Trường tư hoặc quốc tế thì xuống Đà Lạt, chừng 45 phút.
Đọc gì tiếp: