Ở Nam Ban thấy một điều khá thú vị: công nghệ làm khoảng cách giữa thành phố và một vùng ven ngắn đi rất nhiều.
Ngày trước muốn làm việc cho một công ty ở xa thì phải đi theo công ty. Bây giờ nhiều nghề chỉ cần laptop, internet và một chỗ ngồi đủ yên.
Tôi nghĩ có, nhưng không phải ai cũng hợp.
Nếu công việc cần có mặt mỗi ngày ở văn phòng thì khó. Còn nếu công việc chủ yếu qua máy tính, điện thoại và các cuộc họp online thì câu chuyện khác.
Lúc đó mình có thể chọn nơi sống theo cách mình muốn, chứ không hoàn toàn theo nơi đặt văn phòng.
Khá nhiều.
Lập trình, thiết kế, kiến trúc, marketing, content, dựng phim, tư vấn, kế toán, bán hàng online, thương mại điện tử, đào tạo online, quản lý dự án...
Tôi không nói Nam Ban đã có một cộng đồng freelancer lớn — chưa có gì để nói vậy. Tôi chỉ thấy kiểu công việc này ngày càng không phụ thuộc quá nhiều vào địa điểm.
Công ty có thể ở TP.HCM. Khách hàng có thể ở Hà Nội. Đồng nghiệp ở Singapore. Dự án ở Mỹ.
Mình vẫn có thể mở laptop ở Nam Ban.
Đây có lẽ là thay đổi lớn nhất: thị trường của mình có thể ở rất xa, nhưng nhà mình không nhất thiết phải ở đó.
Tôi thích mô hình này hơn kiểu mua một căn nhà thật lớn rồi mới nghĩ dùng vào đâu.
Một căn nhà vừa đủ. Một góc làm việc riêng. Có ánh sáng, cây xanh, hiên hoặc khoảng sân nhỏ. Với người làm việc bằng máy tính, đôi khi chỗ ngồi làm việc tốt quan trọng hơn thêm vài chục mét vuông phòng khách.
Một gia đình nhỏ cũng vậy. Một người làm remote, một người làm business riêng, bán hàng online hoặc làm nghề tự do. Hai người vẫn sống ở đây được mà công việc không nhất thiết phải là nông nghiệp.
Tôi không thích nói quá thành chuyện “ở đây khỏi cần máy lạnh”.
Nhưng nếu nhà làm hợp với khí hậu, có hướng nắng hợp lý, thông thoáng, có cây và khoảng xanh thì cảm giác ở trong nhà khác hẳn.
Với người ngồi trước màn hình nhiều giờ, một không gian dễ chịu cũng là một phần của công việc. Tiền điện là một chuyện. Đầu óc có được thở hay không lại là chuyện khác.
Không. Đây là điểm tôi thích nhất của mô hình này.
Không nhất thiết phải bỏ thành phố để bỏ luôn công việc ở thành phố.
Có thể giữ khách hàng cũ. Giữ nghề cũ. Giữ thu nhập cũ. Chỉ thay đổi nơi mình sống.
Người làm remote. Freelancer. Developer, designer, creator. Người làm cho công ty nước ngoài. Doanh nghiệp một người. Người bán hàng online. Hoặc một gia đình nhỏ muốn có một căn nhà riêng, vừa đủ để sống và làm việc.
Không phải ai cũng cần Nam Ban.
Nhưng nếu công việc của mình không bắt mình phải ở thành phố, tôi nghĩ đây là một câu hỏi đáng thử: nếu không phải sống gần văn phòng nữa, mình thật sự muốn sống ở đâu?
Chuyện ai hợp ai không với nhịp sống ở đây tôi viết riêng ở Nam Ban có hợp với bạn. Còn nếu muốn mang về nhiều hơn một cái nghề — một mô hình, một cộng đồng — thì ở về Nam Ban làm gì. Chuyện dọn lên ở thật thì ở chuyển lên Nam Ban sống.
Có thể, nếu công việc không yêu cầu có mặt thường xuyên tại văn phòng và kết nối đáp ứng nhu cầu làm việc.
Có. Nhiều nghề số như lập trình, thiết kế, marketing, content, tư vấn hoặc dựng phim có thể làm từ xa.
Các công việc chủ yếu dùng máy tính và internet như code, design, marketing, content, tư vấn, thương mại điện tử và nhiều công việc dịch vụ chuyên môn.
Có thể nếu công việc cho phép remote và các yêu cầu liên quan đến công việc, hợp đồng và pháp lý được đáp ứng.
Có thể phù hợp với người không cần đến văn phòng mỗi ngày và muốn có một không gian sống riêng, yên tĩnh hơn. Nên tính cả internet, điện, đường đi và mục đích sử dụng đất trước khi quyết định.
Không. Nếu công việc có thể làm từ xa, mình có thể giữ nghề và khách hàng cũ rồi thay đổi nơi sống.
Bài viết là cách nhìn của người viết về việc sống ở Nam Ban trong khi vẫn giữ một công việc làm từ xa. Bài không đưa giá, không phải tư vấn nghề nghiệp, hợp đồng lao động hay pháp lý. Khả năng làm việc từ xa tùy thuộc tính chất công việc, thỏa thuận với nơi thuê và điều kiện kết nối thực tế; mua hay xây nhà ở một nơi cần tự tìm hiểu kỹ về đất, hạ tầng và mục đích sử dụng.